Há»c hành có tầm quan trá»ng rất lá»›n đối vá»›i cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»—i con ngưá»i. Ngưá»i xưa Ä‘ã nhắc nhở con cháu rằng : “Nếu còn trẻ mà không chịu há»c hành thì khi lá»›n lên sẽ chẳng thể làm được việc gì có ích”. Bên cạnh Ä‘ó còn có những câu : “Có há»c thì như lúa như nếp, không há»c thì như rÆ¡m như cá»”. Hoặc : “Bất há»c bất tri lí” (Không há»c thì không biết lí lẽ, lẽ phải).
Suốt lịch sá» phát triển mấy ngàn năm, nhân loại Ä‘ã tích lÅ©y được má»™t kho tàng tri thức khổng lồ vá» tá»± nhiên và xã há»™i. Những tri thức ấy được lưu truyá»n từ Ä‘á»i này sang Ä‘á»i khác qua hình thức truyá»n miệng và chữ viết (sách). Muốn tiếp thu tinh hoa trí tuệ, con ngưá»i chỉ có má»™t con đưá»ng duy nhất là há»c, há»c suốt Ä‘á»i.
Nói đến há»c là nói đến trí lá»±c, má»™t năng lá»±c suy nghÄ©, má»™t trá»±c quan nhạy bén, má»™t tư duy hợp lí. Äiá»u ấy hết sức cần thiết cho tất cả má»i ngưá»i. Chính vì váºy, ngay từ lúc nhá», bất kì ai cÅ©ng phải được há»c hành.
